Hội chat khoe “hàng”

Khóa trái cửa, chải qua mái tóc, Thu bắt đầu mở máy, chỉnh lại webcam và online. Ngồi né qua bên cạnh, quan sát. Những câu chào mời, những lời khiêu khích liên tục xuất hiện trên cửa sổ của chat room.

Thu mới 18 tuổi, song trông em thật già dặn với mái tóc nhuộm “hai lai”, váy ngắn và chiếc laptop IBM mỏng dính kè kè bên người. Thu chỉ chiếc máy, khoe: “Em mới đổi cái mới, người ta mới gởi về cho đó. Vô hội buộc phải có đồ chơi. Mấy thứ này, tụi em kiếm dễ ợt”.

Thu giải thích, tụi em chat trên mạng rồi quen nhau, lập thành hội, nhóm cho vui ấy mà. Bây giờ những hội, nhóm như vầy thiếu gì. Chơi kiểu này vui mà cũng có lợi nữa.

Thú Vui Trên Net

20h30, quán trà Dihma trên đường Nguyễn Du (TP HCM) gần như không còn bàn trống. Các thành viên trong nhóm của Thu chiếm hẳn chiếc bàn lớn. Mười một cô bé tuổi chừng 16 đến 20 vô tư cười nói, kể cho nhau nghe về những anh chàng mình đã chat.

Linh, thành viên lớn tuổi nhất và cũng là hội trưởng, dè chừng khi thấy Thu dẫn khách ngồi vào bàn. Linh hỏi: “Nick gì vậy? Hay chat ở room nào?”. Thành khẩn khai nhận: “Mình chỉ biết giao tiếp với bạn bè qua Yahoo! Messenger”. Cô bé cười khẩy: “Yahoo thì có gì mà thú vị”.

Những câu chuyện về bạn trai chat lại được tiếp tục bàn tán bằng những lời lẽ khá thô thiển. Nhìn thấy laptop của Thu, Linh hất hàm: “Hàng mới?”. Thu cười tít mắt, hãnh diện bày chiếc máy ra bàn cho cả hội cùng săm soi và cho hay “Hoàng tử mới gởi về đó”.

Nói đoạn, cô bé móc ví rút ra một tờ 50 USD mới cứng đưa cho hội trưởng rồi quay sang nháy mắt, giải thích: “Khi nào chat móc túi được con nai nào đó, phải đóng quỹ”. Tràng pháo tay tán thưởng vừa dứt, một cô bé khác đứng lên, đưa một xấp tiền ước chừng gần 2 triệu đồng cho Linh mà không cần giải thích. Thu cho biết, Hương tên cô bé nọ, có “mối ruột” là nick Safa US ở Mỹ. Bốn tháng nay, Safa US đều đặn gởi tiền về cho Hương tiêu vặt nên cô bé thường xuyên làm nghĩa vụ.

Một cô bé khác trong hội bỗng hào hứng thông báo, vừa tìm ra một chat room lý tưởng, hiện thu hút khá đông thành viên. Mười một cô bé lại nhao nhao bàn tán và kháo nhau những nick name lắm tiền. Nghe loáng thoáng lời hội trưởng Linh dặn dò: “Tụi bây nhớ ban đầu chỉ nhá nhá thôi nhé, đừng có dại mà show hết”.

22h, hội trưởng tuyên bố bắt đầu cuộc chơi. Các cô bé chia tay, mỗi người một ngả. Trên đường về nhà, Thu cho biết, khoản tiền cô và Hương vừa đóng quỹ là 10% số tiền mà các cô nhận được từ những bạn chat từ bên kia đại dương gởi về. Hội trưởng sẽ giữ để chi cho các buổi gặp mặt, những cuộc chơi offline của cả hội. “Đứa nào cũng có nhiều nai gởi tiền, nên quỹ của tụi em khá lắm”, Thu khoe.

Cô cho biết thêm, nhập hội được cái lợi là các thành viên sẽ cung cấp cho nhau địa chỉ của những chat room “vàng” để “khai thác”. Thu cười ngất khi hỏi sao các bạn trong hội không ra dịch vụ Internet cho thoải mái. Cô bé bảo: “Đứa nào hẻo lắm mới phải ra tiệm, vì ở đó không tự nhiên, khó show hàng”. Liếc qua chiếc đồng hồ đeo tay loại xịn, cũng là tặng vật của các nai, Thu đột nhiên tăng tốc, nói vọng lại: “Đến giờ hẹn rồi, em phải online gấp”.

Khóa trái cửa, chải qua mái tóc, Thu bắt đầu mở máy, chỉnh lại webcam và online. Ngồi né qua bên cạnh, quan sát. Những câu chào mời, những lời khiêu khích liên tục xuất hiện trên cửa sổ của chat room. Thu chỉ cho thấy những nick name của các cô bạn trong hội, đồng thời chỉ vài nick khá kêu trên màn hình như Anh_can_tinh, Semenpro, Canality_men…

Vừa dứt lời, nick name Anh_can_tinh đã gởi sang Thu một lời chào khá “ấn tượng”: “Bị trời hành sao mà xìu thế, cô bé?”. Chẳng vừa, Thu đốp lại ngay: “Chưa tới giờ đâu, đợi đấy, sợ rồi chịu không nổi…”. Anh_can_tinh lì lợm: “On came mà kín mít vậy bé, hàng giả à?”. Lập tức, Thu cởi dần vài nút áo, để lộ khuôn ngực đầy đặn của mình trước webcam. Phía bên kia đã bắt đầu có lời cổ súy thì Thu cài nút áo lại. Cô bé cười: “Cho tụi nó thèm chơi! Mình có mất mát gì đâu. Nhắm được nai nào khấm khá, dễ ăn, tụi em sẽ show tất tần tật”.

Có tiếng chuông cửa. Thu tắt vội màn hình. Người cha của cô bé về nhà. Nhìn cô bé nũng nịu đầy vẻ ngây thơ, ông khó mà ngờ được con gái mình từng trải tới mức nào và tự nguyện thiêu thân tới mức nào.

Thú Vui Trên Net

Những hình ảnh trên các trang web sex
“Em đang rất buồn và cơ đơn, anh nào muốn qua đêm với em khơng, gọi cho em nha, 0903374xxx… Em sẵn sàng chiều tới bến…”.

“Em ở Sài Gịn, có anh nào hứng thú thì phone về số 0913766xxx…, gặp Th…”.

“Hàng đẹp, trắng trẻo, mình dây đây. Callgirl cao cấp – hàng một triệu…”.

ảnh minh họa

ảnh minh họa

Nhan nhản trên diễn đàn của rất nhiều trang web hiện nay là những lời mời mọc kèm theo hình ảnh sexy rất ư gợi tình và khơng kém phần “tả thực” của gái mại dâm trên mạng Internet. Chỉ cần một lần “lạc lối” trên các đại lộ “đen” này, rất nhiều thanh thiếu niên đã khơng cưỡng lại được sức hút của những lời mời gọi dục vọng cực kỳ hấp dẫn.

Từ những nàng “bướm đêm” đi lạc

Lượn vịng quanh con đường trên chiếc xe đời mới với trang phục cực kỳ hở hang kèm thêm mùi nước hoa sực nức hay đứng thập thị nơi gốc cây, cột đèn với bộ dạng tả tơi khơng che giấu được dưới lớp phấn son dày cộm, tất cả những kiểu gái mại dâm ngồi đường như thế đều đã trở nên lạc hậu so với cung cách mại dâm online trên Internet hiện nay.

Phong, một chuyên gia về mạng, chỉ cho chúng tơi hàng loạt địa chỉ net “nức tiếng” về độ sành điệu của các cơ gái gọi trên mạng cũng như “chất lượng hàng” được giới thiệu. Quả thật bất kỳ ai chỉ cần lướt qua sơ lược vài lời giới thiệu cũng đã thấy nổi gai ốc vì ở đây người ta rao bán mại dâm sao mà trần trụi và tả thực đến thế. Với tiêu đề Cẩm nang ăn chơi, phần “tự giới thiệu” trên trang http://www.thang… lúc nào cũng tấp nập khách ra vào online: “Em 20 tuổi, đang cần tiền nên đi khách. Hàng xịn Hà Nội đây, em làm ở mỹ phẩm D. Gái mát-xa tại nhà…”. Thử click vào một vài lời giới thiệu, những gì diễn ra bên trong cịn “sơi sục” hơn nhiều: “Cĩ anh nào muốn qua đêm với em khơng, em đang rất muốn đàn ơng đây! Anh nào càng nhiều kinh nghiệm em càng khối. 200 ngàn chưa tính khách sạn…”.

Kèm theo những lời mời mọc ấy là hình ảnh, số điện thoại cùng với địa chỉ, giá cả rõ đến từng chi tiết. Hầu hết những kiểu ỡm ờ này đều là độc chiêu của gái mại dâm mà cư dân trên mạng hay gọi là “bướm đêm” đi lạc. Và cũng cĩ khơng ít người đọc qua những lời này bỗng tị mị muốn thử một lần cho biết. Số lượng người truy cập, trả lời những tin nhắn bán dâm kiểu này đang ngày càng tăng vọt. Khơng chỉ xem suơng, các đấng mày râu khi đã vào đây cũng tích cực “đáp trả” rất ư nhiệt tình: “Anh sẽ phone cho em, địa chỉ của anh là… Cĩ thiệt khơng vậy em, anh đẹp trai và khỏe nè. Nghe em nĩi mà phát thèm, hãy gọi trực tiếp cho anh, số… Em ở Sài Gịn hay Hà Nội?”. Cĩ những lời mời mọc mà chúng tơi thống kê cĩ đến hơn mười ba ngàn lượt người vào xem!

Đến những ổ mại dâm qui mơ

Thu hút dân chơi tìm đến với dịch vụ mại dâm trên mạng hơn cả vẫn là những địa chỉ web mà ở đĩ lực lượng gái mại dâm được giới thiệu và quản lý hẳn hoi. “Dính” vào những cơ gái mại dâm hoạt động độc lập thả lời mời lung tung trên net nhiều khi dễ “cịn mỗi quần xà lỏn đi về” (nguyên văn lời của một thành viên trên web), vì thế đã xuất hiện những trang web dài lê thê ghi rõ tên tuổi, đặc điểm da dẻ, mắt mũi, thân hình cùng với giá cả, khu vực hoạt động của các gái mại dâm: “Cúc 0918xxx, em hay đi ở khu Hàng Xanh, răng khểnh, dễ thương, 300k/h. Lan 0903xxx, em hay lang thang ở quận 5, em này vừa hát vừa làm tình, rất nhiệt tình. Ngọc 0908xxx, da trắng, mùi da rất thơm, 500k/shot…”. Tất cả những ai một khi đã “chấm” được em nào, muốn lấy số điện thoại chính thức hay liên lạc đều phải gửi thư thơng qua người cung cấp. Để chắc ăn, nickname Hồng đế vương quốc nữ giới – người đưa ra các địa chỉ này – cịn dặn dị thêm: “Chất lượng nhiều loại khác nhau tùy theo sở thích, nhớ chỉ gọi khi cĩ nhu cầu thực sự, cấm khơng được gọi chọc phá hay quấy rối vì sẽ mất hàng của anh em khác (các em sẽ đổi số điện thoại)”.

Đếm sơ qua, chúng tơi thấy danh sách cĩ đến 56 gái mại dâm, riêng về số lượng người đã truy cập vào đây xem thì rất ư nhiệt tình: “Cho tui mấy số phone đi, cứ rao hàng kiểu này sao tui chịu nổi… “Chi tiết” hơn nữa, cĩ những trang web mà ở đĩ người giới thiệu cịn chỉ dẫn: “Chỗ này tới cứ đi từ từ rồi ngĩ xung quanh sẽ cĩ tên xe ơm bám theo, cứ nĩi tìm đào qua đêm thì nĩ sẽ chở đào tới…”.

“Hấp dẫn nhất khi online trên mạng trong thế giới mại dâm hiện đại này là lâu lâu lại tĩm được một em nữ sinh chán đời muốn giải tỏa bớt stress hay để trả thù người yêu… – một thanh niên chúng tơi làm quen trong dịch vụ Internet cho biết – Thể loại tình “cho khơng biếu khơng” này vừa an tồn, hấp dẫn mà lại chẳng tốn đồng xu nào, chỉ khổ cho các bậc cha mẹ khơng biết cơ con gái rượu của mình đang chán đời nên lên mạng tìm bạn tình, thấy con cắm cúi online lại khấp khởi yên lịng”.

Lang thang giữa vơ vàn lời mời gọi, chúng tơi nhận được một câu khiêu khích: “Châm ngơn sống của em vui là chính, anh nào cĩ hứng thú thì phone về số 0913xxx, hợp thì OK”. Khơng chỉ tấp nập ở những “chuyên đề” cĩ ghi địa chỉ hay số điện thoại gái mại dâm cao cấp, những trang web “đen” cịn đưa ra các dịch vụ “hậu mãi” như giá phịng khách sạn ở đâu rẻ, an tồn. Đây cũng là cách “vẽ đường cho hươu chạy” với những bạn mới chập chững yêu. Cũng cĩ những thanh thiếu niên trong quá trình chỉ dẫn phịng khách sạn cho người khác cịn vui vẻ tiết lộ: “Tui với bồ tui thường hay ra đĩ lắm, hữu nghị, an tồn tuyệt đối”(!).

Những hình thức mại dâm qua mạng xuất hiện khơng lâu nhưng đang nhanh chĩng tạo nên một luồng giĩ “đen” cĩ sức ảnh hưởng mạnh đến lối sống của nhiều thanh niên mới lớn. Ban đầu cĩ khi chỉ là tị mị xem qua nhưng những lời lẽ sexy khiêu khích đã làm tăng thêm sự ham muốn của tuổi trẻ, vì thế việc xử lý nghiêm những kẻ cố tình mơi giới cũng như mời gọi mua bán dâm trên mạng cần được quan tâm hơn nữa.

Advertisements

Teen diễn cảnh xxx trong Công viên Thủ lệ

Tình hình là câu nói của bác Lực chính xác 100% mới chết chứ : – Hà Nội: Thanh niên nam nữ ôm hôn nhau tự nhiên như bọn điên ngay giữa đường (chứ ko nói là ở trong công viên. Mịe, cứ như Tây không bằng ấy)

Nhà nghỉ 50K/fast sao ko vào mà phải mang nhau ra công viên thế này nhỉ ? Thôi âu cũng là cơ hội để anh em ta bổ mắt vậy

thule1.jpg picture by fanmu

thule13-1.jpg picture by fanmu

thule11.jpg picture by fanmu

thule12.jpg picture by fanmu

thule113.jpg picture by fanmu

thule112.jpg picture by fanmu

thule111.jpg picture by fanmu

thule110.jpg picture by fanmu

thule19.jpg picture by fanmu

thule18.jpg picture by fanmu

thule17.jpg picture by fanmu

thule15.jpg picture by fanmu

Gái gọi online

Sau 3 lần “tâm sự” qua điện thoại, Thu mới đồng ý hẹn gặp tại một quán cà phê ở Thanh Xuân (Hà Nội). 8h tối, Thu xuất hiện, không xinh xắn nhưng cao ráo và duyên dáng. Câu chuyện cởi mở dần dần, cô tâm sự rằng mình cần tiền và đã giải quyết bằng việc đi “khách”.

Chào hàng trên mạng. Ảnh chụp từ web cam

Ngày nào Hoa cũng vào các chat room để đong hàng. Cô trưng số điện thoại lên trên cùng nick chat. Nếu chỉ nhắn tin chào hỏi, cô không thèm trả lời, trừ khi người ta gọi trực tiếp vào số, Hoa mới “tiếp chuyện” và ngã giá.

Sau vài lần gọi điện thoại, Hoa “thu xếp” lịch gặp và hẹn tới quán cà phê X, Cầu Giấy, Hà Nội. Nửa tiếng sau, Hoa xuất hiện với vẻ mệt mỏi. Cô còn rất trẻ, khoảng 20 tuổi nhưng vẻ mặt và phong cách từng trải. Vừa sà vào ngồi đã thanh minh luôn: “Hôm qua, em ngồi đến tận 4h sáng, nên giờ mới ngủ dậy”.

Khoảng 15 phút sau, Hoa đi thẳng luôn vào vấn đề: “Thế nào, anh đi “chơi” bây giờ được không. Giá cả thì như em đã nói rồi, 500.000 đồng/2 giờ”. Hoa đang nói thì điện thoại rung lên, cô càu nhàu: “Thằng điên, đã nói là đi có việc rồi, ở nhà ngủ đợi lại còn gọi. Không cho mình làm ăn chắc”.

Đó là bồ của cô. Nói chuyện một lúc, cô chửi thề trong điện thoại rồi cúp máy. “Em xin lỗi, thằng bồ em đang ‘vật’ quá, nó gọi về đi mua hàng trắng. Để khi khác nhé”, Hoa nói xong rồi vội vã gọi xe ôm đi thẳng lên mạn đường Láng.

Theo Hoa, kiếm hàng trên mạng dễ hơn là cứ phải vào làm trong nhà hàng, câu lạc bộ. “Em có khoảng 100 nick chat, cứ lập xong lại quên, mà mỗi list có hàng trăm nick. Một điều mà theo em biết, khách hàng dường như thích gái “hư” trên mạng hơn”.

Không chỉ thay nick thường xuyên, hầu hết những người như Hoa còn đổi số điện thoại liên tục. Cô bảo, việc đó là tất yếu. Hoa thú thực: “Con bạn em suýt bị “sập bẫy” công an cũng chỉ vì chuyện đó. Cứ khoảng một tuần em vứt số luôn”.

Không được “lịch sự” hẹn hò như Hoa, mọi thứ với Lan phải sòng phẳng luôn trên mạng. Bất kể một dân chat nào khi nhìn thấy cái nick “girlcantien…” cũng đều hiểu. Khi các nick lạ vào nói chuyện, Lan hiểu ngay họ như thế nào. Đặc biệt, cô rất nhạy cảm biết người đang chat với mình có phải cần “hàng” thực sự hay chỉ là chat cho vui.

Vừa mới nhảy vào nick, Lan nói ngay: “Muốn đi chơi hả? Nếu không đừng chat mất thời gian”. Xin số điện thoại nhưng cô không cho, Lan bảo thích thì đi chơi, nếu qua lại lâu dài mới đưa số. Cô nói mập mờ khi hỏi show hàng (mặt mũi…): “Cần gì phải xem, nếu “máu” đi thì đến Núi Trúc, đang ngồi ở đó, 300 “khìn” (300 nghìn đồng) “tàu” nhanh. Đồng ý được, xuống Giáp Bát luôn”.

Nói chuyện với một nick khác “girlnoiloan…”, cô bé này nói có biết nick của Lan vì ngồi chat cùng một nơi. Cô nói: “Ôi giời, hàng lởm đó anh, nó “dạt” ở quán net này gần 10 hôm nay rồi, có thằng nào đến rước đâu”.

Cô này lân la giới thiệu “hàng xịn”, giá rẻ, mà lại trẻ trung nữa, đặc biệt rất biết chiều khách. Cô nói thêm: “Bạn em ở tỉnh lẻ lên Hà Nội học, nhà khó khăn, muốn kiếm thêm chút”. Nói xong cô đưa số điện 090202xxxx và bảo nếu người nghe có hỏi nói Tâm giới thiệu.

Với Thu, cô nàng không thích chat mà đăng hẳn tin rao vặt trên một trang web. “Mình đang cô đơn, muốn tìm bạn tâm sự…..” cùng hai số điện thoại (0982xxxxxx, 0987xxxxxx) bên dưới thông tin cá nhân. Thu không trả lời tin nhắn điện thoại. Nếu người nào trực tiếp gọi đến, Thu tiếp ngay và nói một cách nhã nhặn.

Mất khoảng 30 phút điện thoại với ba lần “tâm sự”, Thu mới hẹn gặp. Cô đưa địa chỉ đến quán cà phê dưới Thanh Xuân và bảo đúng 8h tối qua đó bởi nghe cô nói khi ấy mới đi học về. Trông cô không xinh xắn nhưng cao ráo và duyên dáng. Ngồi chuyện trò một lúc, Thu ý nhị kể về hoàn cảnh gia đình vất vả, lên Hà Nội phải tự bươn trải kiếm tiền. Điều quan trọng hơn cả đối với cô hiện giờ là muốn tìm một “chỗ dựa” cho mình.

Thu thành thật bảo: “Thực ra, em cũng gặp một số anh. Nhưng chuyện cũng không đi tới đâu. Em không muốn mãi là kẻ chơi bời”. Rồi cô lỡ miệng nói rằng, những lần trước kiếm tiền cũng đủ trang trải sống ở Hà Nội.

Câu chuyện đã được cởi mở dần dần. Cô tâm sự rằng mình cần tiền và đã kiếm bằng việc đi “khách”.

* Tên nhân vật đã được thay đổi

Bài viết trên nhatkyviet về scandal TL

Vụ việc Thùy Linh – Vàng Anh đã qua, xong đây từng là một vấn đề khá bức xúc , nóng hổi trong một thời gian, vì vậy blog của VODANH8X mang chủ đề tập trung vào các bài viết phóng sự xã hội , chả lẽ lại không có một chút thông tin gì về vụ việc này.

Và hôm trước có đọc được một bài tổng hợp cuối về vụ việc này cho nên mình cũng muốn lưu một chút thông tin về vụ việc “đã từng gây xôn xao dư luân” này.

Nhân vật chính thứ nhất: Hòang Thùy Linh
Từ một cô bé 16 tuổi, “
có gương mặt rất điện ảnh, đặc biệt là đôi mắt đẹp, biểu cảm” và được mẹ chăm rất kĩ ..

Đến một thiếu nữ 18 tuổi, hạnh phúc bên người yêu, và nỗi nhớ da diết khi xa nhau (lưu ý đọc chỗ nào có ánh sáng đầy đủ, nếu có chai V-Rohto bên cạnh thì càng tốt)

Đến 1 năm sau, đau khổ, và nhục nhã thế này:

Chỉ trong vòng 3 năm, Linh đã làm được 2 cái nhất: trở thành một thần tượng nổi nhất trong giới teen Việt Nam, và đạp đổ chính hình ảnh thần tượng đó vào vũng bùn một cách nhanh nhất có thể (~3-4 ngày). Lỗi thuộc về ai, Linh, gia đình Linh, Hòang Việt, hay cái xã hội thác lọan xung quanh em mà sự nổi tiếng quá sớm đã đẩy em vào, giờ không biết có ai thân cận bên em tự hỏi?


Nhân vật chính thứ hai: Vũ Hòang Việt (Việt Dart)

Hòang Việt thì đã nổi tiếng trong giới ăn chơi ở Hà Nội từ khi còn rất trẻ. Bố là một quan chức trong ngành công an rất có quyền lực, và nhiều tiền (chẳng hiểu bằng cách nào) ở Hà Nội. Nhờ vào điều đó, H-Việt tuy không thực sự nổi bật về vẻ bề ngòai, nhưng được biết đến về khả năng “chịu chơi” của mình.

Quan hệ với bao nhiêu người thì chưa xác minh hết, hình chụp với các teen nổi tiếng ở Hà Nội thì tràn lan trên mạng, nhưng có một điều chắc chắn H-Việt đã chinh phục được hai gương mặt (chưa chắc đẹp nhất, nhưng) tiêu biểu nhất của giới trẻ Hà Thành là Mi Vân, và Thùy Linh. H-Việt đã tỏ ra hết sức điêu luyện trong việc này (không muốn đánh giá là tốt hay xấu, điều đó người đọc có tòan quyền quyết định), vì Mi Vân đã tỏ ra rất đau khổ và depressed khi chia tay, còn Thùy Linh thì không kìm được nỗi nhớ nhung khi H-Việt sắp từ Mỹ về. Khó mà tìm ra một quá trình phát triển nhân cách cũng như tình cảm của H-Việt giống như Thùy Linh, khi mà cậu này hầu như luôn luôn có một nhóm “bạn” cả nam lẫn nữ vây quanh. Từ khi vui chơi:

Đến khi bị bệnh:

Và cả ở Mỹ:

H-Việt còn là thành viên của nhóm Thác Lọan. Đọc cái tên đã hiểu được mục tiêu của nhóm, còn hơi chậm tí thì:

Welcome to the group where we can thacloan 24/7.

Vì đây là nhân vật hầu như không được biết đến bao nhiêu so với Thùy Linh, tiếp theo đây là một số thông tin. H-Việt trước đây học Kim Liên (Hà Nội), sau đó đi Mỹ trao đổi văn hóa tại trường A.G West Black Hills High School, rồi xin vào học đại học tại University of Nebraska at Omaha (2005-2009), ngành kinh doanh. Địa chỉ ở Việt Nam thì mọi người đã biết quá rõ, còn ở Mỹ hiện giờ là:

7714 XXXXXXXXX plaza apt/rm #8
Omaha, NE 681XX
Di động (Mỹ): 402-321-XXXX

Tất cả những thông tin này đều đã được xác nhận bởi mình, không như một số tin đồn nhảm vất vơ ngòai kia. Mình đã thay thế một số chữ/ký tự bằng XX để tránh nhận dạng, phòng khi một số fan của Thùy Linh quấy phá H-Việt.

Hai người đã nói gì ?

Qua tất cả những gì xảy ra trong tuần qua, dù chẳng có lời khẳng định chính thức từ Linh và H-Việt, nhưng hầu như chắc chắn 2 nhân vật trong phim là 2 người. Sau khi quay đi quay lại đến 6 lần tại trường quay của Đài THVN cho buổi ra mắt cuối cùng của chương trình Nhật ký Vàng Anh, Linh cuối cùng cũng đã đề cập đến lỗi của em đối với gia đình, nhưng vẫn chưa có được một lời xin lỗi trực tiếp, và vẫn chưa nhắc đến đòan làm phim (phải bỏ hơn mười tập phim Nhật Ký Vàng Anh không chiếu được dù đã quay) vì Linh đã mang đến biết bao nhiêu phiền hà cho mọi người. Còn H-Việt thì trừ ngày đầu tiên để status trong blog của mình “hãy để cho cô ấy yên, có muốn gì thì nói chuyện với tôi” [dịch từ tiếng Anh] thì vẫn giữ im lặng ở Mỹ. Việt đã cố tìm một lời nhận xét, suy nghĩ, cảm xúc trực tiếp từ H-Việt về chuyện này, vì suy cho cùng chính H-Việt cũng nêu lên yêu cầu đó từ đầu, nhưng cũng chỉ nhận được một câu “giờ nói thêm cũng chẳng ích gì, chờ đến khi người ta bắt được thủ phạm thì sẽ rõ” từ cậu. Lạnh lùng, để cho Linh lãnh hết sự tức giận của dư luận, hay là khôn ngoan, đã được các bác dặn dò kĩ ?

Thêm

Dù im lặng, nhưng những hình ảnh về H-Việt cũng nói ra được nhiều điều. Sau đây là một số tấm mà Việt chưa thấy post ở nơi khác. Hình ảnh chỉ là hình ảnh, tự chúng không tốt, cũng chẳng xấu. Việt không muốn áp đặt bất kì một nhận định nào của mình trong khi post lên những hình này. Người đọc sẽ có những nhận định của riêng mình.

Copy lại Theo Blog: http://blog.360.yahoo.com/blog-NIcy58AleqU9qzkpTAF34Q–?cq=1

Phố ‘vẫy’ giữa thủ đô

Khi Hà Nội lên đèn, hàng chục cô gái ăn mặc mát mẻ bắt đầu dàn hàng vẫy khách trên đường Nguyễn Trãi (quận Thanh Xuân). Khách vừa giảm ga, chầm chậm tạt xe vào lề đường, một cô gái trẻ nhao ngay ra, giọng õng ẹo: “Nhanh hay qua đêm hả anh”.

“Đi nhanh 130.000 đồng, qua đêm 500.000 đồng, phòng nghỉ em lo”, cô gái ra giá. Khách chưa kịp phản ứng, 2 cô khác đứng thưỡn thẹo trên vỉa hè lên tiếng o éo: “Chê nó thì đi với tụi em, toàn hàng xịn mới ra lò nè”, rồi nhìn nhau cười rũ rượi.

Cô gái mặc bộ váy đen ngắn khẽ kéo chiếc váy, để lộ cặp đùi trắng nõn. Cô gái đứng chặn trước đầu xe quay ngoắt lại đánh ánh mắt sắc nhọn về đối thủ. Hai cô gái đứng trên vỉa hè lùi lại phía sau, lảng dần ra một khu vực khác.

Cảnh thường thấy ở một số tuyến đường của Hà Nội. Ảnh: Tuấn Anh
Cảnh thường thấy ở một số tuyến đường của Hà Nội. Ảnh: Tuấn Anh

Khách chọn một quán chè chén bên vệ đường. Gọi là quán nhưng chỉ có một hộp xốp nhỏ úp ngược bên trên bày vài chai nước ngọt, 1 hộp nhựa đựng kẹo cao su, thuốc lá và vài chiếc ghế nhựa. Chủ quán tên Hường, khẽ hỏi: “Chắc các chú đi “săn” gái, cẩn thận mang bệnh vào người đấy. Ở đây bảo kê dữ lắm. Trêu ghẹo không đi, nó đâm chết”.

Chị Hường kể, cách đây mấy hôm có hai thanh niên đi xe máy đến mặc cả giá không đi bị bọn bảo kê đuổi chém bay mảng đầu. Câu chuyện của chị chủ quán khiến khách lạnh cả xương sống.

Càng về khuya trên vỉa hè xuất hiện càng nhiều những cô gái trong trang phục mát mẻ đứng bên lề đường. Chốc chốc, vài chiếc xe xịch bên vệ đường. Sau màn trả giá, từng cô gái nhảy tót lên phía sau xe lao vào trong bóng đêm. Phía sau, một “xế” xe ôm từ từ nổ máy phóng theo.

Chỉ tay về phía gã xe ôm đang lao theo chiếc xe vừa “bắt” một cô gái trên vệ đường, chị Hường cho biết, thường thì cứ mỗi cô đi lại có một xe ôm đi theo vừa làm bảo vệ vừa làm xe ôm. Mỗi khi các “đào” bắt được khách đội ngũ này sẽ đi theo sau đến nhà nghỉ chờ các cô xong việc, chở về điểm bắt khách. “Mỗi đêm như vậy cánh xe ôm được 150.000 đồng”, chị Hường cho biết.

Thân phận “bướm đêm”

Tại chợ tình Phùng Khoang (đường Nguyễn Trãi), 3 phụ nữ đi xe phân khối lớn, đầu đội mũ ngồi túm tụm quanh một góc tối bên vệ đường có vẻ nhàn hạ. Họ ngồi yên, lặng lẽ cắn hạt dưa, mắt không ngừng dõi theo những cô gái trẻ.

Sau một hồi theo dõi, một “tú bà” trong nhóm lên tiếng: “Con Vân Anh nó làm cái trò gì thế kia, đứng trơ ra thế bắt sao được khách?” Một giọng khác the thé: “Gọi lại tát cho nó mấy cái”. Ngay lập tức cô gái có tên Vân Anh bị gọi lại. Sau cái tát, cô gái nhao ra lề đường và ngay lập tức được một khách đưa đi.

Nhìn theo cô gái vừa ngồi sau xe của một vị khách, chị Hường cho biết: “Con bé đến là khổ. Mới làm nghề còn chưa biết cách nên bị bọn chủ chứa, bảo kê nó “dạy bảo”, đánh đập suốt ngày”.

Vừa chân ướt chân ráo lên Hà Nội, Thủy được chủ chứa tống vào một khu nhà trọ ở Giáp Bát cùng 5 chị em khác ở Tây Bắc. Hằng ngày, làm bất cứ việc gì Thủy và các bạn trong phòng đều bị chủ để ý.

“Mỗi lần đi khách, trừ tiền nhà, chúng em ăn chia theo tỷ lệ 30 và70 hoặc 40 và 60 (nhân viên và chủ). Đứa nào ngoan thì không sao, bướng hoặc có ý bỏ chốn, bọn bảo kê “thưởng” nhừ đòn. Nhiều đêm tiếp khách mệt, vẫn phải “chiều” chúng nó”, Thu Thủy, đang “hành nghề” tại đường Giải Phóng cho biết.

Không giống như Thủy, Sông Hương lại vào nghề từ rất sớm. Hương tỏ ra khá rụt rè, e ngại. Phải nhờ đến tài tháo vát của chị hàng nước cuối cùng Hương cũng chịu ngồi tiếp chuyện với khách với mức chi phí bằng một giờ “lao động”.

15 tuổi Hương yêu một chàng trai cùng quê say đắm và trao thứ giá nhất của cuộc đời cho người yêu. Nhưng khi đạt được mục đích, cũng là lúc Hương bị người yêu ruồng bỏ để đến với một cô gái khác xinh đẹp hơn. Hận mình nhẹ dạ, hận người yêu, Hương lên Hà Nôi kiếm sống và từ đó tối tối cô ra đứng đường kiếm sống.

“Anh có thấy hội thanh niên đi xe kia không. Bọn em muốn làm ăn ở đây ai cũng phải nghe theo và chia tiền cho họ”, Hương nói. Mới 18 tuổi đời nhưng gương mặt cô đã sạm đi, mắt thâm quầng, hốc hác.

10h30 tối, trời se se lạnh, đường Giải Phóng vẫn thấp thoáng những chiếc xe máy mang theo hoa tươi dịp 20/10. Trên lề đường, hàng chục cô gái đứng đường co ro, xiêu vẹo. Phía bên kia đường, những quán “gội đầu thư giãn” vẫn hắt những ánh sáng hồng mờ ảo như mời chào khách ghé thăm.

Theo: Vnexpress

Lên sàn kiếm “tình”

Chỉ một điệu nhảy kéo dài 4-5 phút, một người đàn ông “đầu 2 thứ tóc” có cơ hội ôm eo cô gái trẻ mình thích, chị phụ nữ ở tuổi “hồi xuân” đỏm dáng vít cổ cậu thanh niên tuổi chỉ đáng con mình vào sát người. Giờ đây, đến vũ trường tìm bạn nhảy kiêm bạn tình đang là mốt của một bộ phận không nhỏ những người lắm tiền, thiếu tình.

Giả nai tìm thợ săn

Ăn mặc chải chuốt, 3 giờ rưỡi chiều, tôi đến một vũ trường nhỏ nằm trên đường Trần Hưng Đạo. Đang trong giờ làm việc hành chính mà trên sàn, người nhảy vẫn nườm nượp. Đợi đến điệu Passodop, tôi chủ động mời một chị to béo mặc váy đỏ chót ngồi bàn bên cạnh. Trong lúc nhảy, chúng tôi trò chuyện vui vẻ. Chị váy đỏ nói thường lên sàn này vào chiều thứ 3 và thứ 6. Chị bảo tôi, nếu rảnh những ngày đó đến đây nhảy với chị cho vui. Chị này xem ra đứng đắn.

sannhay3.jpg
Không ít những quý bà “tuổi sồn sồn” lên sàn nhảy để kiếm bạn tình

Đêm xuống, tôi vào một sàn nhảy nằm trên đường Quán Sứ (Hà Nội). Cánh cửa khép lại, tiếng nhạc điệu Valse trữ tình êm ái vang lên, dàn đèn màu treo trên trần nhà quay tít, chiếu ánh sáng xanh, tím, đỏ, vàng loạn xạ. Tôi nhìn quanh và đến ngồi ở góc tối để tiện quan sát. Các đôi nhảy như dính vào nhau, chen chúc lướt tròn quanh sàn nhảy.

Điệu valse hết, điệu slow (dành cho những đôi yêu nhau) bắt đầu. Sàn nhảy sáng lờ mờ vì đèn tắt gần hết. Những đôi nhảy quấn chặt lấy nhau. Nhạc chuyển sang điệu nhảy rumba, một chị mặc váy đen độ 45 tuổi từ bàn bên tiến lại, chìa tay mời tôi nhảy. Chị kéo tôi ra sàn. “Trông em là lạ, hình như ít lên sàn này thì phải?” Chị partner lên tiếng trước. Tôi giả nai: “Em mới học nhảy cơ bản, còn phải theo học các chị nhiều”. Chị váy đen mặt trát bự phấn cười mỉm để lộ những nếp chân chim nơi khoé mắt: “Người em cao to, đẹp đấy. Nhưng em bước chưa chuẩn. Rảnh đến nhà, chị bổ túc cho vài buổi là lên chân ngay”. Trong lúc nhảy, chẳng biết vô tình hay hữu ý, chị váy đen va vào người tôi mấy lần.

Hết điệu rumba, theo phép lịch sự, tôi cầm tay chị váy đen đưa về tận chỗ ngồi. Sau đó chúng tôi còn trò chuyện dăm ba phút. Qua câu chuyện và tấm danh thiếp, tôi biết chị tên là Huệ, là chủ một doanh nghiệp tư nhân buôn bán đồ điện tử. Chị Huệ nhìn tôi cười mỉm: “Tối nào chị cũng rảnh. Nhà ở có một mình, chồng và con gái đang định cư ở bên Đức. Em đến (học nhảy) thì điện trước”. Một hai ngày sau, người đàn bà tên Huệ liên tục nhắn tin, gọi điện mời tôi đi nhảy, uống nước, ăn cơm… Tôi cảm thấy mình như một “món hàng” để người ta săn đón.

Phi công trẻ lái máy bay bà già

Tôi có biết một anh bạn tên Khánh, ngoài 30 tuổi, cao 1,78m, đẹp trai, chưa vợ, công tác tại một đơn vị hành chính. Anh này đam mê vũ quốc tế, tuần nào cũng phải lên sàn đôi ba lần, nếu không thì thấy ngứa ngáy chân tay. Nhảy đẹp nên Khánh được nhiều chị em ngưỡng mộ. Cô nào dù nhảy kém đến mấy, được Khánh dẫn, tự dưng thấy bước nhảy của mình chẳng thua kém ai.

sannhay2.jpg
Sàn nhảy – Nơi hội tụ của những “cuộc tình”

Chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, Khánh “phải lòng” một chị vừa già vừa xấu, lại thấp béo như củ khoai tây. Một trẻ dáng cao, đi với một già thấp béo trông thật khập khiễng. Nhìn hai người nhảy với nhau, nhiều người ví như “vòi nước ôm cột điện”. Có điều lạ, từ ngày là partner của chị gái già, Khánh không nhảy với cô gái nào khác. Đổi lại, người đàn bà giàu có bao Khánh từ A đến Z. Chiếc xe máy wave Tàu biển số 17 (Thái Bình) của Khánh cũng được thanh lý. Hai người đi đâu cũng như hình với bóng trên chiếc xe @ mới coong.

Đi sàn nhảy nhiều mới biết, có rất nhiều tiếp viên nam trẻ trung, đẹp trai (chuyên dẫn nữ nhảy) rơi vào “cạm bẫy tình” hoặc cố tình “chui vào bẫy” để đào mỏ các bà, các cô lắm tiền, thiếu tình. Phải phục vụ tận tình trên sàn nhảy, trên giường, làm xe ôm… cho quý bà quý cô, mức giá trung bình một partner nam nhận được khoảng 2 – 3 triệu đồng/tháng. Có anh còn được partner sắm cho cả điện thoại di động để tiện liên lạc.

Trường hợp Thu Thuỷ là một ví dụ. Có chồng làm quan chức, kiếm tiền nhiều, Thuỷ không phải đi làm, suốt ngày ở nhà ăn chơi nhảy múa. Sẵn tiền, chồng lại đi công tác liên tục, Thuỷ tham gia một nhóm các bà tuổi ngoài 40 tiền tiêu khỏi phải nghĩ… Bà nào cũng biết khiêu vũ và có bạn nhảy trẻ tuổi kiêm bạn tình. Lúc rảnh rỗi, mấy người đàn bà này lại tụ tập ăn uống, thi nhau kể chiến tích “trên sàn, trên giường” của mình cho nhau nghe một cách thích thú.

Một lần nghe mấy bà giàu có nói chuyện, là thằng đàn ông, tôi thấy xấu hổ thay cho những trai nhảy. Một bà trung niên cao gầy, mặt trông dễ nhìn, vàng đeo đầy người nói giọng bức xúc: “Tao đáng tuổi mẹ nó (bạn nhảy). Mỗi tháng cho nó 3 triệu đồng ăn tiêu. Thế mà nó dám qua mặt tao đi nhảy với một con khác. Tao bắt tại trận, nó xin lỗi nhưng tao cho nghỉ luôn”.

Lên sàn tìm bạn tình

“Muốn tìm “hàng” (gái) không đâu dễ bằng lên sàn nhảy”. Hùng – một tay chơi dạn dày về tình trường nói với tôi như vậy. Vốn con nhà giàu, lại là tay sát gái, Hùng thay bạn nhảy, bạn tình như thay áo. Để chứng minh lời mình nói, tối hôm đó Hùng rủ tôi lên vũ trường nằm trên đường Phố Huế. Nếu như ban ngày khách hàng đến vũ trường chủ yếu là những người lớn tuổi thì vào buổi tối phần đông là giới trẻ 8X, 9X. Tiết tấu âm nhạc trên sàn vào buổi tối cũng mạnh mẽ, vui nhộn hơn.

Trong tiếng nhạc vui nhộn, Hùng phấn khích đi luôn 3 điệu boton, rumba và chachacha với một em 8X trông xinh xắn, tóc vàng, chân dài, mặc váy ngắn mới quen ngồi cùng bàn. Họ nhanh chóng cho nhau số điện thoại và lên lịch hẹn những buổi gặp sau. Cô gái trẻ ăn nói đong đưa, còn Hùng dù đã bước sang tuổi 40, có một vợ hai con vẫn tỉnh bơ nói mình chưa vợ. Mấy ngày sau gặp lại, Hùng khoe với tôi rằng đã vui vẻ với cô bé chân dài, tóc vàng hôm trước tại nhà nghỉ bên Gia Lâm.

Đến vũ trường, đàn ông không chỉ dễ dàng gặp gái nhảy mà việc tán tỉnh những cô gái lẳng lơ, phụ nữ có địa vị, nghề nghiệp ổn định nhưng thiếu thốn tình cảm cũng dễ dàng như “lấy đồ vật trong túi ra”. Lúc này khiêu vũ chỉ là cái cớ, là chất xúc tác để hai người tìm đến với nhau.

Cô Thuý nhà ở Cầu Diễn, có chồng đi bộ đội đóng quân ở Gia Lai, một năm về hai ba bận. Những lúc rảnh rỗi, Thuý thường lên sàn nhảy cùng với một nhóm bạn cả nam lẫn nữ. Ăn nói có duyên, lại trẻ trung xinh đẹp, Thuý lọt vào mắt xanh của một người đàn ông đã có gia đình. Hai người nhảy với nhau ăn ý, nói chuyện tâm đầu ý hợp. Sau một thời gian quen hơi bén tiếng trên sàn nhảy, họ đã nảy sinh tình cảm.

Nói chung, những mối tình nảy sinh trên sàn nhảy cuối cùng cũng chẳng đi đến đâu. Nó làm nhiều gia đình tan đàn xẻ nghé, gây nên những bi kịch đau lòng cho xã hội. Cái gì cũng có cái giá của nó.

Nhiều học trò đồng ý sống thử trước hôn nhân

“50% học trò có tiêu chí chọn người yêu phải giàu có, 28% thừa nhận sẽ bỏ bê học hành nếu tình yêu không được chấp nhận, 24% đồng ý sống thử trước hôn nhân”, đó là kết quả khảo sát tại 3 trường THPT ở TP HCM mới đây.  

Tâm tình luôn là nhu cầu của các đôi lứa. Ảnh: VNE

 

Mai Quỳnh, hoa khôi một trường THPT quận 1, TP HCM tuyên bố, người cô yêu phải xuất thân từ gia đình đại gia, đảm bảo ít nhất có xe @, điện thoại di động, laptop, MP3, ví rủng rỉnh tiền để thuận tiện đi chơi ca 2, ca 3 sau khi tan học.

 Đầu năm lớp 11, Quỳnh chọn yêu một nam sinh khóa trên, gia đình sở hữu 4 cửa hàng thời trang lớn tại thành phố. Sau giờ chính khóa, những buổi đi học thêm, “chàng” và “nàng” diện đồ hiệu, tóc tai bóng mượt, đi bar, hát raoke, chơi bowling… Nhà trường cấm học sinh đi xe phân khối lớn, cặp đôi sành điệu này chọn taxi làm phương tiện du hí. Theo Hải Anh, cựu học sinh THPT Nguyễn Thượng Hiền, quận Tân Bình, hiện tượng học sinh THPT yêu nhau thực dụng như cặp đôi của Quỳnh không cá biệt. Thanh Thủy, bạn thân của Hải Anh là một ví dụ. Gia đình Thủy có công ty kinh doanh điện thoại lớn. Cha mẹ thường xuyên đi nước ngoài lo xuất, nhập hàng, để mặc cô với bà già giúp việc. Buồn, cô đơn, Thủy yêu một anh chàng cùng lớp tên Vĩnh. Cậu này quê Thanh Hóa, bố mẹ buôn bán tại Nga, gửi Vĩnh cho bác ruột tại TP HCM từ nhỏ.  Biết Thủy tiểu thư con nhà giàu, lại mê tít mình, Vĩnh mặc nhiên để bạn gái chi tiền từ những chi phí nhỏ nhặt nhất đến những chuyến đi chơi. Sẵn điện thoại di động của cửa hàng gia đình, Thủy tặng Vĩnh một chiếc O2, giá cả chục triệu đồng để tiện liên lạc và mua cho người yêu nhiều đồ dùng đắt tiền khác… “Thấy Vĩnh không quan tâm nhiều đến Thủy và ngày càng thể hiện tư tưởng trục lợi, bạn bè khuyên can cô chấm dứt quan hệ nhưng cô nhất quyết không nghe. Tốt nghiệp THPT, trượt ĐH, Vĩnh lặn mất tăm sang Nga cùng bố mẹ, không từ biệt Thủy một lời”, Hải Anh kể. Cũng theo Hải Anh, nhiều bạn bè cô yêu vội như một cách khẳng định sự sành điệu của học trò, nhất là học sinh cuối cấp. Đầu năm lớp 12, trong lớp chỉ 3 cặp yêu nhau. Gần ngày thi tốt nghiệp, các cặp đôi bỗng nhiên nở rộ như “nấm sau mưa”.  “Cách chọn người yêu của các bạn là chỉ cần nhìn đẹp trai, xinh gái, học giỏi, hát hay, thích nhau một chút là dính như sam. Nhiều đôi còn rủ bạn bè đi nhà hàng ăn uống, gọi là làm lễ ra mắt. Sau khi ra trường, các cặp này tan như bong bóng xà phòng”, Hải Anh cho biết thêm. Không chỉ học sinh học sinh THPT, hiện tượng yêu trong giới học sinh THCS không còn hiếm. Chị Xuân, quận Gò Vấp, từng nghẹt thở khi vô tình chứng kiến cậu con trai “bé bỏng”, mới học lớp 9, ôm hôn người yêu ngay trong phòng khách nhà mình. Sau những giây choáng váng, chị bình tĩnh tâm sự với con trai.  

Biết cô gái kia là con nhà nền nếp, học giỏi, chị khích lệ con phải cố gắng phấn đấu cho bằng bạn. Dần dần, chị trở thành người bạn tinh thần với cả hai cô, cậu.

 Cô giáo Hoàng Thị Thu Hiền, THPT Lê Hồng Phong, TP HCM, chủ nhiệm đề tài “Tình yêu học trò – thực trạng và biện pháp giải quyết” cho rằng tình yêu học trò đang mất đi sự trong sáng đặc trưng của lứa tuổi. Theo kết quả khảo sát tại THPT Lê Hồng Phong, THPT Hàn Thuyên, Trung học thực hành ĐHSP, TP HCM, 50% học trò của 3 trường này có tiêu chí chọn người yêu phải giàu có, 28% thừa nhận sẽ bỏ bê học hành nếu tình yêu không được chấp nhận, 24% đồng ý sống thử trước hôn nhân. “Học trò ngày nay không còn yêu cảm tính, trong sáng theo kiểu “rung động đầu đời” nữa. Yếu tố vật chất, tình dục xuất hiện đáng báo động. Cứ theo đà này, tình yêu học đường sẽ bị Âu hóa hoàn toàn”, bà Hiền nói.  Bà Hiền cũng cho biết, 61% học sinh tham gia khảo sát thừa nhận đã và đang yêu. Chỉ có 37% em chưa yêu, vì chưa tìm được đối tượng thích hợp, chứ không phải vì muốn tập trung học tập. Bà Hiền lo ngại, nếu không được uốn nắn kịp thời, học trò sẽ biến tình yêu thành đùa giỡn, dẫn đến tình trạng các em vô trách nhiệm với chính bản thân mình. Chuyên gia tâm lý Trần Hồng Hà, Trung tâm tư vấn Tình yêu – Hôn nhân – Gia đình, Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam, cho rằng, do được hưởng thụ cuộc sống vật chất tương đối đầy đủ, tâm sinh lý phát triển, tất yếu học trò có xu hướng biết yêu sớm. Tình trạng phim ảnh thiếu lành mạnh, bố, mẹ, thầy cô giáo không quan tâm đúng mức, giáo dục giới tính hạn chế, cũng làm gia tăng tình trạng “lạm phát yêu” trong học trò. Theo bà Hà, đã đến lúc người lớn cần quan tâm nghiêm túc đến chuyện tình yêu của con em mình.Gia đình và nhà trường nên có quan niệm cởi mở hơn với vấn đề tình yêu học trò, coi đó là một mặt trong việc giáo dục tình cảm đạo đức cho học sinh. Thông thường, cha mẹ thường tức giận mắng nhiếc, đe nẹt, dọa dẫm khi biết con có người yêu. Những phản ứng tưởng như hợp lý đó, đôi khi đẩy các em vào thế chống đối, có những phản ứng thách thức, tiêu cực.  “Các thầy cô giáo cần có thái độ tế nhị, chia sẻ kiến thức để các em hiểu biết về tình yêu. Còn cha mẹ cần phải biết lắng nghe lòng con trẻ, từ đó có những định hướng, giúp các em biết yêu trong sáng, có trách nhiệm với bản thân”, bà Hà nêu ý kiến. 

(Theo vnexpress.net )

Sinh viên tìm “của lạ”

Chếnh choáng hơi men sau buổi sinh nhật, Dũng, sinh viên ĐH Khoa học tự nhiên Hà Nội đứng phắt dậy, khoát tay bảo đám bạn: “Chúng mày chuẩn bị đi ca 2. Hôm nay tao khao…”.

Cuộc chơi của sinh viên

Cả toán gần 10 sinh viên liên trường hớn hở dừng chân trước một quán massage gần đường Nguyễn Trãi (Thanh Xuân, Hà Nội). Nhác thấy bóng khách, nữ chủ quán hớn hở tiếp thị: “Vào thư giãn đi các em. Ở đây chất lượng khỏi nói, giá cả rất sinh viên”. Rồi bà chủ cầm tay khách lôi tuột vào trong nhà: “Vào đây các em, thích cô nào thì chọn. Toàn cô trẻ đẹp, việc gì phải đi đâu xa”.

Khách ngồi chưa ngồi ấm chỗ, mấy cô đào mặt đầy son phấn, trang phục mát mẻ, đã xếp hàng dài trước bàn của khách. Thấy hội bạn có vẻ ngại, Dũng khoác vai một em trẻ nhất đám đi vào trong đoạn ngoái lại cười mỉm. Mấy cô còn lại thấy vậy, mỗi cô lập tức bủa vây một anh.

Dưới ánh đèn mờ ảo, một khu lán dài được dựng lên tạm bợ bằng tre nứa, lợp mái cọ, chia ô hiện ra xộc xệch, nhếch nhác. Mỗi buồng rộng chưa đầy 6m2, ngăn cách bằng các tấm phên, kê vừa chiếc giường cùng mấy chiếc khăn mặt. Tiếng đấm bóp tanh tách xen lẫn những tiếng kêu nhỏ đầy phấn khích

Tại các buồng bên léo nhéo tiếng những cô đào bị khách quấy: “Anh nằm yên em làm cho”… Với giọng xứ Huế ngọt ngào, Lan cho biết, gần chục tiếp viên ở đây đều là dân tỉnh lẻ. Mỗi lần massage, tiếp viên không được chủ trả công. “Chúng em chỉ mượn địa điểm còn thu nhập chủ yếu do khách bo. Khu này đông sinh viên trọ, tối nào cũng có khách sinh viên đến”.

Dũng cho biết, trung bình mỗi tháng nhóm của cậu thường vài lần đi tìm “cảm giác lạ”. “Sau mỗi cuộc rượu mà không có khoản ấy cứ thấy thiêu thiếu. Tụi em cũng chỉ đến những quán bình dân thôi, 100.000 đồng mỗi người là đủ”, Dũng nói.

Sành điệu hơn, Tuấn, sinh viên ĐH Kiến trúc Hà Nội lại mê karaoke. Sau cuộc nhậu cuối tuần, cậu sinh viên quê Hải Dương và 4 người bạn phi 2 chiếc xe máy, dừng trước quán karaoke tại một ngõ nhỏ trên đường Nguyễn Trãi. Sau hồi chuông giòn giã, chủ nhà xuất hiện, xe được xếp ngăn nắp dưới tầng 1.

Trong gian phòng nhỏ, được cách âm, kín bưng tại tầng hai, 6 cô đào trong trang phục thiếu vải ngồi hở lưng, đứng hở rốn. Có cô chỉ mặc mỗi chiếc áo phông bước vào, đánh mắt đưa tình với khách. Cô nào cũng có vẻ bơ phờ, có lẽ vừa trải qua một buổi tối bận rộn.

Tiếng nhạc vang rộn khắp phòng, tiếng bia bật tanh tách, từng đôi cặp nhau rúc ríc. “Thế này mới là dạo đầu thôi. Kết thúc buổi hát, tụi em đi ca 3”, Tuấn cười nói.

Theo lời Tuấn, chuyện tìm “của lạ” đã không còn là chuyện hiếm đối với các sinh viên nam tại các khu trọ. “Khu vực Thanh Xuân nổi tiếng nhất là chợ tình Phùng Khoang, ra đó tha hồ chọn, giá chỉ hơn 100.000 đồng”, Tuấn nói.

Kết quả của những cuộc chơi, Tuấn thường xuyên phải về nhà nói dối để xin tiền bố mẹ. Dũng mặc dù đi làm thêm có lương nhưng cũng không đủ chi cho khoản vui chơi. Lực học ngày càng kém chuyện thi lại đã trở nên quen thuộc với cậu sinh viên này. Đó là chưa kể tới nguy cơ lây nhiễm HIV trong những lần vui chơi tới Z.

(Theo VnE)

Theo chân 9X thác loạn

Hoàng Anh (Hoàn Kiếm) – học sinh lớp 11- một dân chơi Hà thành vào dạng có máu mặt khẳng định: “Một thằng một em bây giờ chỉ bọn “tá điền” mới ham chứ muốn thể hiện đẳng cấp phải tìm được một, hai em “chơi” chung như thế mới “pro” (chuyên nghiệp)”.

Thấy tôi có vẻ không “tâm phục khẩu phục”, Hoàng Anh khoát tay: “Em sẽ dẫn chị đi khảo sát một vòng để thực tập”.

Theo yêu cầu của Hoàng Anh, tôi chọn cho mình một bộ quần áo khá mát mẻ, bắt taxi tới một nhà hàng ở tầng 4 Hà Nội Tower trên đường Hai Bà Trưng. Vừa bước vào nhà hàng đã thấy lố nhố gần chục nam thanh mặt mũi sáng sủa đang chờ sẵn. Hoàng Anh vẫn khoác trên người bộ đồng phục học sinh vẫy tay gọi tôi.

Ảnh minh họa

Được “xi nhan” từ trước, mấy “chiến hữu” không thắc mắc gì về cô “bạn gái mới” của Hoàng Anh. Xong bữa trưa, Tú – cậu thanh niên ăn mặc như diễn viên Hàn Quốc, tóc dài vuốt keo thẳng hoe hoe vàng và “cá tính” với chiếc khuyên một bên tai được giới thiệu là “Anh Hai” vì lớn tuổi nhất (đang học lớp 12) tỏ ra khá sành điệu móc túi trả tiền cho cả nhóm. Bữa ăn 8 người chúng tôi tiêu tốn hết gần 3 triệu đồng. Xong, Tú khoát tay ra hiệu cho cả nhóm “nhổ neo”.

Rời khỏi trung tâm Hà Nội chúng tôi thẳng tiến tới “đại bản doanh” của nhóm trên hai “con” BMW. Hoàng Anh cho biết: “Tụi này có hai “điểm an toàn”.

Đó là căn biệt thự ở Tây Hồ là của riêng Tú còn một căn biệt thự nằm ở Gia Lâm của cả nhóm “Lệ Quyên” rồi nhờ bố mẹ Tùng – một đại gia về bất động sản đứng tên. Nếu đứa nào “dạt” nhà thì đưa “em” về đó khỏi phải sợ bị công an “sờ gáy”.

Khi nghe hỏi “không sợ nhờ người khác đứng tên nhà nhỡ sau này sẽ bị lừa mất”, Tùng (Hoàn Kiếm, Hà Nội) cậu học sinh lớp 10 có mái tóc vàng dài rủ xuống trán như con gái cười nhạt: “Tụi này ở với nhau vui là chính chứ đứa nào trong nhóm cũng thừa sức tự mua nhà riêng”.(!?)

Chị Xuân Mai – nhân viên trung tâm tư vấn tâm lý học đường VALA (1088) cho biết: Việc giới trẻ sống “quần hôn” hiện nay là có nhưng chỉ xảy ra ở một số ít các em gia đình giàu có, không được bố mẹ chăm sóc. Ngoài ra, hiện nay giới trẻ còn bị ảnh hưởng bởi lối sống không lành mạnh của giới trẻ nước ngoài…

Tâm lý các em ở độ tuổi này luôn muốn thỏa mãn “cái tôi” của mình, nên khả năng kiểm soát bản thân chưa cao vì vậy, rất cần gia đình, bố mẹ quan tâm định hướng.

Tuy nhiên, các ông bố bà mẹ nên quan tâm ở mức độ cảm thông và chia sẻ, chứ không phải kiểm soát các em khiến các em cảm thấy bị trói buộc và có tư tưởng bỏ nhà ra đi, hay còn gọi là “dạt nhà”.

Chúng tôi dừng bước tại một căn biệt thự nằm khá khuất trong khu vực Gia Lâm.

Đón chúng tôi ở tầng một là hai cô gái ăn mặc rất “mát mẻ”. Cô tóc xoăn nhuộm highlight mặc một chiếc váy hai dây mỏng tang, ngắn tới mức không thể ngắn hơn được còn cô gái da bánh mật thì khoác hờ chiếc áo sơ mi nam, chỉ cài một chiếc cúc ngay trước ngực thấy rõ cả nội y bên trong.

Tầng một của tòa nhà là một quán bar thu nhỏ với một tủ rượu chứa toàn “hàng” nặng như Cognac XO, Whisky Blue Label, Chivas… Cả nhóm có vẻ quen với “đại bản doanh” của mình nên tản ra, Hoàng Anh nháy mắt rồi đưa tôi lên tầng hai: “Cho chị lên phòng sinh hoạt chung của nhóm trước rồi mới đưa chị vào “mê cung””.

Căn phòng rộng chừng 100 m2 với một bộ ghế sa lông đắt tiền, dàn âm thanh vòm, một máy tính xách tay cùng hệ thống máy chiếu với màn hình kéo dài khắp chiều ngang căn phòng.

Nhưng “choáng” hơn cả là những tấm ảnh được phóng to và lồng vào khung khá cẩn thận của chính những thành viên trong nhóm đang thác loạn cùng “bạn tình” ở nhiều tư thế khác nhau. Chỉ vào chồng đĩa khá dày trên giá, Hoàng Anh giải thích: “Bọn này ít chụp ảnh lắm chỉ quay phim chính mình là chính”.

Chưa đầy 5 phút sau cả nhóm có mặt trong phòng trừ hai cô bạn gái. Khánh – cậu học sinh lớp 11 cùng trường Hoàng Anh có làn da trắng trẻo với khuôn mặt khá hiền và Tùng khệ nệ bê một két bia cùng những chai rượu mạnh lên để chuẩn bị cho cuộc chiến. Hoàng Anh giữ tôi lại bên cạnh với lý do “bạn gái riêng”.

Tùng cho một chiếc đĩa trên giá vào máy tính và háo hức quảng cáo: “Bọn “đại bàng” mới “giải đen” hôm trước với mấy em “ngon” lắm. Xem mà học tập đi”.

Trên màn hình hiện ra cảnh một cô gái lứa tuổi học sinh trong trang phục Eva đang được tưới rượu lên người… quây quanh là mấy thanh niên. Cả nhóm xem, bình phẩm và cười đùa. Bia bắt đầu được mở, rượu đổ tràn ly, các thành viên trong nhóm tự chúc tụng nhau.

Nhạc nổi lên, hệ thống đèn laser được bật sáng, hai cô gái bước vào phòng, trên mình chỉ còn hai bộ bikini nhỏ xíu ướt nhẹp. Trong tiếng nhạc đập tới tức ngực, hai cô bắt đầu quấn lấy nhau…

Đám thanh niên ở dưới bắt đầu huýt gió. Tú nhìn hai cô gái nhảy rồi “mất hút” khỏi phòng. Hai cô gái như chỉ chờ có thế cũng rút ra theo. Nhóm thanh niên mỗi người một chai rượu cầm trên tay loạng choạng leo lên tầng ba. Hoàng Anh ghé sát vào tai tôi thì thào: “Anh Hai đi lấy “hàng” đấy. Chơi cái này không có “hàng” là không sang tới “mê cung” được đâu”.

Bước vào căn phòng tôi như bị dội ra bởi tiếng nhạc. Đập vào mắt tôi là bốn bức tường được sơn vẽ bằng những hình thù kỳ quái với những dây xích và “hàng nóng” treo ngổn ngang. Giữa phòng là chiếc giường rất rộng có bốn cột treo hệ thống đèn chiếu sáng từ phía trên.

Khánh cười cười đôi mắt đã có phần ngây dại: “Tụi này đặt sáu máy quay xung quanh phòng để sau này xem được mọi góc cạnh”. Ngồi chưa tới 30 phút sau Tú xuất hiện thảy lên bàn mấy viên thuốc màu hồng. Không ai bảo ai, mỗi người bẻ nửa viên thuốc cho vào miệng cùng với mấy ngụm rượu.

Cửa phòng lại mở ra, và hai cô gái lúc nãy lại xuất hiện trong bộ bikini khác hầm hố hơn màu đen. Hình như hai cô gái đã uống thuốc lắc từ trước nên không đợi ai nói gì, hai cô leo lên giường, mỗi người ôm một cột thành giường lắc không ngừng.

Được một lúc cô gái tóc xoăn lôi dưới gối ra hai chiếc còng số tám và khóa hai tay cô gái da nâu vào thanh sắt ở thành giường và bắt đầu màn “hành xác”…

Mấy thanh niên đang ôm nhau nhảy cuồng loạn phía ngoài rú lên phẫn khích. Không chịu được “nhiệt”, mấy anh chàng lao tới chỗ hai cô gái. Hoàng Anh giữ đúng lời hứa với tôi không đụng tới thuốc chỉ nhìn cảnh đó với ánh mắt thèm thuồng.

Tú cũng không đụng vào thuốc, chỉ uống không ngừng và bình thản nhìn đám đàn em thác loạn. Có rượu vào Tú nói nhiều hơn nhưng khuôn mặt “tịnh” không một nụ cười.

Thấy tôi tròn mắt nhìn hai cô gái, Tú xích lại gần phả một hơi rượu vào mặt tôi rồi nói: “Hai con nhỏ này là hai chị em ruột đấy, một đứa lớp 10 một đứa lớp 11 nhưng đều bỏ học, dạt nhà gần năm nay rồi. Nghe nói bố mẹ nghiện nặng đang “ăn nhờ” cơm trại. Chúng nó được tụi này “nhặt” trên sàn về làm “em” chung của cả nhóm”.

Chỉ vào cậu thanh niên có khuôn mặt trắng hiền lành nhất nhóm Tú nói cợt nhả: “Bố nó giờ đang “tình tính tang” với mẹ thằng này (Tú chỉ vào Hoàng Anh) nên hai đứa nó coi như là anh em rồi. Tụi này mới đưa nó vào nhóm được vài hôm nhưng… đừng nhìn nó hiền mà khinh. Thằng này “chiến” lắm”. Tú nháy mắt với tôi khi nói tới từ “chiến”.

Hoàng Anh không phản ứng gì, tu thêm một hơi rượu nữa rồi giới thiệu Tú cho tôi: “Bố mẹ “Anh Hai” làm ăn lớn ở nước ngoài nên gửi anh ấy về Việt Nam với ông bà nội. Gần hai chục năm “Anh Hai” mới gặp bố mẹ được vài lần”.

Theo lời của Hoàng Anh thì bảy đứa trong nhóm gia đình đứa nào cũng giàu vào “top” của đất Hà thành nhưng: “Làm lớn ở đâu thì làm chứ về nhà thì vẫn phải coi thằng con là ông trời con. Đố cũng chẳng muốn dây vào vì tụi này mà dạt nhà thì họ thật khó ăn nói với hàng xóm, bạn bè”.

Tú ôm chai rượu mơ màng nhìn tôi. Khi biết tôi đang sống cùng, gia đình Tú hỏi bâng quơ: “Có nhà sao lại tới đây”. Thấy Tú chịu nói chuyện tôi đánh bạo hỏi: “Thế tụ tập như thế này không sợ bị phát hiện à?”.

Tú đắc ý: “Cả căn nhà này được cách âm hoàn toàn, tài xế và người giúp việc được trả lương mỗi tháng vài vé chỉ để làm việc và “im lặng như nấm mồ”. Chỗ làm “ngon” thế này tìm đâu dễ nên có cho tiền họ cũng chẳng hé môi”.

Tú hào hứng chỉ “dụng cụ” hành nghề của mấy cô gái và đống hàng “nóng” treo trên tường: “Chỉ cần đánh con xe ra cửa khẩu thì chẳng thiếu thứ gì. Hàng tháng mỗi đứa góp quỹ một, hai chục “lít” (triệu) để nuôi em và chơi “hàng””. Khi được hỏi “hàng” lấy ở đâu Tú lại khá tỉnh táo đưa tay ngang cổ ra dấu.

“Nhưng còn gia đình …” – Tôi ngập ngừng hỏi. Mặt Tú đanh lại: “Bố mẹ tụi này bận, đến thời gian mắng tụi này một tiếng cũng không có chứ nói gì đến quan tâm”.

Tú càng uống càng ngấm, đôi mắt nhìn đám bạn đang nuy tập thể vây quanh hai cô gái như bầy thú hoang chợt đỏ ngầu đầy ham muốn. Tú rủ tôi vào cuộc nhưng tôi lấy cớ là “bạn gái riêng của Hoàng Anh” từ chối.

Sau một hồi không lôi kéo được tôi, Tú bấm một nút nhỏ trên tường rồi đưa tôi ra khỏi phòng. Bác tài xế đang đứng ngoài cửa đợi sẵn, Tú vẫn ghé sát tai tôi thì thào: “Có nhà thì đừng tìm đến đây nhưng nếu muốn thì… em biết tìm anh ở đâu rồi đấy”.

Bác tài xế đưa tôi ra xe về nhà không nói một tiếng nào suốt quãng đường dài đúng như “luật im lặng” của các cậu ấm cô chiêu đã đề ra. Hơn 2 giờ sáng, đường phố đã vắng bóng người qua lại, giới “bay đêm” chắc cũng đã tìm cho mình được những bãi đậu an toàn còn tôi lại chỉ cảm thấy an toàn khi đã về tới nhà.

* Tên nhân vật đã được thay đổi

(Theo TienPhong)

‘Chợ mại dâm’ đường Điện Biên Phủ

Đường Điện Biên Phủ (TP Đà Nẵng), đoạn trước khách sạn Thanh Long, tình trạng gái mại dâm đứng đường chào mời khách sau một thời gian lắng xuống, kể từ đầu năm lại phát triển rầm rộ.

Mỗi đêm, bắt đầu từ khoảng 20h, đội quân “làm đêm” chào mời khách rất lộ liễu, càng về khuya đội quân này lại càng đông thêm.

Vỉa hè đường Điện Biên Phủ, nơi ban đêm nhộn nhịp gái bán hoa.

Đoạn đường này trước đây vốn là mặt trước của bến xe Đà Nẵng, sau khi bến xe chuyển đến vị trí mới, nạn mại dâm không vì thế mà giảm bớt.

Đi dọc khu vực này mỗi đêm, người đi đường được nghe đủ những âm thanh hỗn độn, từ tiếng chào mời khách, tiếng trả giá, tiếng cãi vã chửi nhau của các “em” với nhau và với khách làng chơi.

Dừng xe trước một quán bán nước mía trước khách sạn Thanh Long, khách được bà chủ quán chào mời vồn vã.

Tạt vào ngồi, đã thấy xung quanh nhiều cô gái ăn mặc mát mẻ, có em lượn qua lượn về, có em thì ngồi bắt chân lên ghế rất khêu gợi. Bà chủ quán hỏi: “Có nhu cầu không? Hàng chất lượng cao đàng hoàng”.

Thêm hai người khách xỉn “quắt cần câu” lảo đảo bước vào quán. Lần này không đợi khách ngồi, bốn em ùa ra vây chặt rồi “tác nghiệp” bằng những động tác sờ mó búa xua.

Hai em xinh xắn hơn được chọn rồi lên xe ôm đi theo hai người khách. Hai em còn lại mặt buồn rầu thất vọng rồi văng ra những câu chửi tục, trở lại quán và ngồi chờ những vị khách mới…

Quy trình hoạt động mại dâm ở đây được tổ chức khá chặt chẽ, từ người môi giới (hàng quán giải khát), bảo kê (là một số xe ôm) cho đến hệ thống phòng trọ trong những con hẻm nhỏ cách đó chừng vài chục mét.

Nhiều người dân ở đây cho biết, phía sau khách sạn Thanh Long có nhiều phòng trọ được dùng vào hoạt động mại dâm. Khách làng chơi và các em sau khi đã thỏa thuận giá cả đều đi đến những phòng trọ này “hành sự”. Trong những lần “giải khuây” đó không ít khách đã bị móc túi một cách trắng trợn.

Nhiều khách đến đây “giải buồn”, lúc đi hầu bao căng và nặng nhưng lúc về mới phát hiện ra không còn một xu dính túi. Thủ thuật móc túi được thực hiện khá tinh vi. Khi một cặp đã thỏa thuận giá cả và vào phòng thì trong phòng đã có một đôi nam nữ giả vờ thực hiện hành vi mua bán dâm, vì mỗi phòng trọ ở đây có hai giường.

Khi khách đã cởi hết y phục và đang trong cảm giác “thăng thiên” thì đôi nam nữ kia rút lui, tiền và bất cứ vật dụng gì có giá trị trong túi của khách không cánh mà bay.

Chị N. bán hàng gần đó cho biết: “Mấy ngày nay người ta mải xem World Cup nên khách đến đây để mua vui giảm xuống chứ trước đây thì rầm rộ lắm”.

Chị N. kể lại những cảnh tượng cười ra nước mắt của các khách làng chơi: “Có nhiều khách sau khi phát hiện mình bị móc túi một khoản tiền lớn đã hốt hoảng chạy ra đường hô toáng lên trong khi quần áo chưa mặc lại nghiêm chỉnh. Có người làm thợ hồ quê ở Quảng Nam, vì qua đây “giải tỏa sinh lý” nên đã không còn tiền để về ăn Tết với vợ con”.

Còn ông T., một người dân sống gần đó cho biết thêm: “Hầu như khách nào đến đây đều bị móc túi. Có sinh viên người Thanh Hóa đầu năm học đến đây mua vui đã bị moi sạch số tiền mà gia đình cho để chi tiêu trong một học kỳ nên phải bỏ học”.

Một hình thức móc túi nữa của các “em” là giả vờ ùa ra chào mời, quấn quýt lấy người đi đường nào đi xe chậm rồi móc luôn tiền của họ.

Trụ sở Công an phường Chính Gián (quận Thanh Khê), chỉ cách tụ điểm mại dâm này chừng vài trăm mét mà hoạt động mại dâm ở đây vẫn diễn ra ngang nhiên.

Thiếu tá Trần Đình Thuận (công an phường Chính Gián) cho biết: “Công an phường đã nhiều lần ra quân phối hợp với Công an quận tiến hành truy quét các tệ nạn xã hội, trong đó có ổ mại dâm khu vực trước khách sạn Thanh Long, nhưng dẹp rồi nó lại mọc lên và hoạt động ngày càng tinh vi hơn”.

(Theo Tiền Phong) (24/6/2006)

« Older entries